🐖 Cẩm Lý Tiểu Hoàng Hậu
Truyện Cảnh Xuân Trong Mộng (Động Lý Xuân Quang ) thuộc thể loại: Truyện Đam Mỹ, Điền Văn full đầy đủ, cập nhật, truyện được viết bởi tác giả Tả Tả Tiểu Tả.
[hÀnh trÌnh cÔng lÝ] preview tẬp 6: hoÀng khai nhẬn ĐÃ tỪng quan hỆ vỚi hÀ trong quÁ khỨ Posted on 19/10/2022 by LaQuan Người xưa nói : “Thương người thì khó đến thân ” , quả không sai .
Tiểu đường tuýp 2 Đái tháo đường (DM) là một chứng rối loạn mãn tính có thể làm thay đổi quá trình chuyển hóa carbohydrate, protein và chất béo. Nguyên nhân là do không tiết insulin do các tế bào đảo β-Langerhans của tuyến tụy không sản xuất được insulin hoặc do khiếm
Hoa hậu Tiểu Vy đẹp xuất thần trong bộ ảnh mới, lúc quyến rũ, quý phái, khi nữ tính, sang trọng… Hành trình công lý tập 4: Kẻ nào đứng sau gài bẫy Hoàng? Sao Việt: Trấn Thành bảnh bao, Lý Nhã Kỳ thần thái đỉnh caoJennifer Phạm hóa nàng thơ ngọt ngào. ADVERTISEMENT
Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, He, ngọt sủng, cung đấu, nhẹ nhàng, sảng văn Số chương: 123Editor: Bổn cô NươngNàng sinh ra
Chương 33. Chương trước Chương tiếp. Lý lão thái gia ngẩng đầu nhìn nóc nhà, làm bộ làm tịch nói: “Hai ngày trước các nàng liền đưathiếp tiến cung, nói phải vấn an Thái Hậu. Hôm nay cố chấp đến, không vào được Vĩnh An Cung, lại hướng bên này. thật sự là vô lễ!
Cẩm lý tiểu Hoàng Hậu. visibility 0.4m star 1.7k 110. Hán Việt: Đại linh hoàng hậu. Tác giả: Cố Tranh. Tình trạng: Hoàn thành. Mới nhất: Chương 123 phiên ngoại. Thời gian đổi mới: 11-03-2019. Cảm ơn: 596 lần. Thể loại: , Ngôn tình , Cổ đại , , , Cung đấu Cung đình hầu tước
Hoàng hậu được lập trong những trường thích hợp sau: Khi một Hoàng tử (A-ka) đăng vương Hoàng đế, Đích Phúc tấn sẽ được sắc phong Hoàng hậu.Khi một cung phi qua đời hoặc bị truất phế truất, triều đình sẽ tuyển chọn 1 Hoàng hậu new hoặc một cung phi được lập có
Tác giả: Cố Tranh Nguồn: WikiDich Tình trạng: Đang tiến hành Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, He, ngọt sủng, cung đấu, nhẹ nhàng, sảng văn Số chương: 123 Editor chương 1 - …
PqOG. Dương yêu Nhi vẽ tên của vậy, là vẽ, không phải khi nắm giữ bí quyết “vẽ”, tay Dương yêu Nhi đè lên trên bản du ký Tiêu Dặc viết khi trước, bắt đầu học mặt chữ trên Dặc không thể không đè lại mu bàn tay của nàng “không vội.”hắn ý thức được nàng khiếm khuyết quá nhiều thứ, không đơn giản chỉ là việc không biết viết chữ. Trải qua tuổi thơ đặc thù lúc nhỏ, khiến nhận thức chính xác của nàng đối với phần lớn chuyện người cùng việc đều vô cùng thiếu hụt, muốn dạy nàng hiển nhiên là chuyện không thể hoàn thành trong một tay Tiêu Dặc to lớn, hắn ấn ở trên mu bàn tay của Dương yêu Nhi, thì gần như đem toàn bộ tay nàng đều bao vây trong cái tay khác của hắn để trên giấy Tuyên Thành, đầu ngón tay chỉ vào chữ “yêu”, hỏi “Hiểu nó có nghĩa gì sao?”Dương yêu Nhi lắc đầu.“Hài tử, ý nghĩa nhỏ. yêu Nhi, liền đọc, chính là……” hắn dừng một chút, nói “Có ý nghĩa thân mật.”“yêu Nhi” hai chữ càng đọc, lại càng có loại cảm giác mềm mại. Nguyên bản cái tên này hẳn là có vẻ quê màu, ngược lại làm thành hương vị khác. Kêu một cái, tâm tựa hồ cũng mềm Dương yêu Nhi hiển nhiên ngay cả “Thân mật” có ý nghĩa gì cũng không biết, nàng ngoan ngoãn cho Tiêu Dặc ấn, trên mặt còn có một tia mờ Dặc nhìn bộ dáng của nàng, lại nghĩ tới đại điển phong hậu cử hành không lâu sau đó, hắn đột nhiên nói “Tên như vậy, thích hợp gọi trong chốn khuê phòng. Nhưng lại không thể gọi ở nơi thanh nhã. Trẫm đặt cho ngươi một cái tên, tương lai cũng có thể lưu vào sử sách.”Suy nghĩ một chút, nếu như sách sử viết, Tấn triều Hoàng Hậu Dương yêu Nhi…… Hình ảnh kia tựa hồ có chút hỉ cảm.“Tên?” Dương yêu Nhi lặp lại một lần, ngơ ngác nhìn ngón tay Tiêu Dặc tay trái cầm bút, chấm mực viết xuống “Nguyệt Yểu. Nguyệt, nơi Hằng Nga cùng thỏ nguyệt sống. Yểu, văn tĩnh tốt đẹp, thướt tha yểu điệu.” hắn vẫn chưa suy nghĩ, chỉ là hai chữ này dường như là đã sớm cắm ở trong đầu hắn. nói đến đặt tên, liền lập tức nhảy yêu Nhi gật đầu, kỳ thật không hiểu hai chữ này có thâm ý gì, nhưng nàng nghiêm túc nhìn chằm chằm hai chữ xinh đẹp kia, ngón tay ngo ngoe rục rịch. Cố tình Tiêu Dặc lại ấn nàng, ngón tay nàng vừa động, giống như cào vào trong lòng bàn tay của Tiêu bàn tay Tiêu Dặc tê dại một trận, hắn liếc mắt một cái, sau đó càng thêm dùng sức bắt được tay của Dương yêu Nhi “Đừng lộn xộn, trẫm cho động mới có thể động.”Dương yêu Nhi ngoan ngoãn gật đầu, lập tức cuộn tròn ngón tay lại, nàng cuộn một cái, giống như phản lại bắt được ngón tay của Tiêu Dặc, có loại cảm giác thân mật nói không nên Dặc chỉ vào hai chữ kia, một lần lại một lần đọc cho Dương yêu Nhi nghe, để nàng nhớ rõ, lần sau nhìn thấy cũng sẽ nhận thức được. Rồi sau đó lại đem chữ “Dương” dạy cho nàng, để nàng học viết nhiều lần, lúc này mới buông tổng cộng năm là mở đầu khó Dặc đem giấy bút giao cho Dương yêu Nhi, đem mặt bàn gỗ tử đàn văn linh chi chia một góc cho nàng, cho nàng tự chơi ma dọn ghế tới, Dương yêu Nhi ngồi ghế, nửa người trên nằm sấp ở bức tranh trên bàn, cằm cũng gác trên giấy Tuyên Thành, liền như vậy cầm bút vụng về mà thong thả, bắt đầu hướng lên trên đầu vẽ chữ “yêu Nhi” đơn giản, nàng vẽ nhiều nhất. Tranh chữ “Dương” là một trận chiến lớn, xấu đến mức lộ ra vẻ quái dị đáng yêu. Hai chữ “Nguyệt Yểu”, thì hoàn toàn không nàng không có chút nào nhụt chí, càng sẽ không cảm thấy mất chí Dương yêu Nhi còn hứng trí bừng trước nay chưa từng làm qua việc như vậy, có mang theo hương mực, mang theo mùi hương giấy…… Hết thảy đều hương. Nàng hận không thể đem mặt chính mình đều dán lên trên giấy, thể hiệnsự gần gũi cùng yêu Dặc nhìn chằm chằm nàng một lúc, xác nhận nàng chơi đến hứng khởi, liền đi làm chuyện của đi Tây Noãn Các triệu kiến đại thần, mà lần này lại không chỉ một mình Khổng Phượng Thành, còn có hai vị đại học sĩ khác. Tiêu Dặc mặc dù là hoàng đế, nhưng muốn đồng thời nhìn thấy bọn họ cũng rất khó. hắn chưa tự mình chấp chính, hiện giờ chính vụ đều qua tay nội các, các vị đại nhân nội các đều thành người bận rộn, tự nhiên không thời gian ngày ngày tới thăm, gặp mặt thánh Dặc ở Tây Noãn Các một lúc, chính là hơn một canh đại thần bày tỏ lòng trung thành xong rồi, lại phê bình hiện tượng không tốt trong triều, trong cung, lúc này mới chưa đủ thèm mà rời chính là một lần giao phong ngầm, các đại thần đang thử vị đế vương thiếu niên này, mà Tiêu Dặc cũng không lên tiếng thu lấy tin tức từ trên người bọn các đại thần lui ra, trong Tây Noãn Các nhanh chóng khôi phục lại sự yên nay Thái Hậu ngược lại thông minh hơn, cũng không lại phái người đến Dưỡng Tâm Điện nghe ngóng. Tiêu Dặc muốn chính là cái kết quả này. Chờ Thái Hậu phản ứng lại, nàng đã từng bước mộtmất đi sự khống chế đối với Dưỡng Tâm Điện, hẳn đã là chuyện thật lâu về Vương Tiêu Chính Đình là một người thông minh, nhưng Việt Vương cũng phạm vào sai lầm của phần lớn kẻ khác, bọn họ đều khinh thường Dặc tâm tình không tồi, kết quả đứng dậy, mới phát hiện trên bàn tay chính mình ấn trên bàn, lại ấn ra một dấu mực rồi, khi hắn tới quên lau tay, Dương yêu Nhi lại lại cho hắn nét mực thế nhưng còn ở trên tay. Tiêu Dặc ngược cũng không tức giận, hắn chỉ là nghĩ, cũng không biết vừa rồi có lộ ra dấu mực bàn tay không, nếu lộ ra, chỉ sợ những cái đại thần đó đáy lòng càng khinh thường hắn, cho rằng hắn sống trong cung thật chật vật……Tiêu Dặc khóe miệng cong hạ, nhưng trong giây lát lại biến mất không thấy.“đi đi, đi trở về.”“Là.”Thời điểm Tiêu Dặc trở lại Hàm Xuân Thất, Dương yêu Nhi vẫn còn ghé vào bàn vẽ, vị trí thủy chung không có thay đổi qua. Cho dù Tiêu Dặc đi rồi, nàng cũng chỉ chiếm một góc nho nhỏ như vẫn đang cầm bút, tiếp tục vẽ tự. Giấy Tuyên Thành đã thay đổi vài Dặc đến gần nhìn lên, đầu bút kia mực cũng không có chảy xuống, nhưng nàng dường như chưa phát giác ra, còn nghiêm túc mà vẽ chữ. trên mặt nàng đầy mực, chóp mũi cũng nhễ nhại mồ hôi.…… Nàng rốt cuộc đã viết có bao lâu rồi?Tiêu Dặc quay đầu hỏi Lưu ma ma “Trẫm đi rồi, nàng viết bao lâu? Giữa đường có lười biếng không?”Lưu ma ma lắc đầu “cô nương là một hài tử thành thật, làm sao có thể lười biếng. Hoàng Thượng đirồi, nàng liền vẫn luôn viết viết vẽ vẽ chưa từng dừng qua.”Tiêu Dặc ngẩn ra, nghĩ nghĩ lại cảm thấy thật là cái tiểu ngốc đi rồi, không có ai mở miệng kêu nàng dừng lại, nàng liền cứ vẫn luôn Dặc vươn tay, bắt được bút trên tay Dương yêu yêu Nhi tựa hồ có chút buồn ngủ, nàng chậm chạp chớp mắt, lông mi run lên, sau đó mới thong thả ngẩng đầu nhìn Tiêu Dặc. Khi thấy Tiêu Dặc, nàng dường như có chút cao hứng, là cao hứng đi? Tiêu Dặc cũng không biết. Nhưng mắt nàng trông mong nhìn chằm chằm hắn, sau đó ——Nàng chỉ chỉ đầu bút, lại chỉ chỉ nghiên mực, một khuôn mặt cơ hồ đã muốn nhăn thành cái bánh bao ra là chờ hắn trở về mài mực cho đấy!Tiêu Dặc tức giận bắt lấy cằm của nàng ngắt một phen, Dương yêu Nhi còn ngây ngốc nhìn chằm chằm hắn, mỉm cười với hắn. Tay Tiêu Dặc ngắt nàng buông lỏng lực đạo, sửa thành mạnh mẽ vuốt nhìn cằm nàng bị vuốt ve ra dấu hồng nhạt, giống như bị đóng dấu, Tiêu Dặc liền có loại cảm giác sung sướng nói không nên lời.“Ngày mai luyện tiếp.” hắn nói “Hôm nay bánh bao gạch chua không?”hắn nhìn chằm chằm ánh mắt của nàng, thật giống như nàng chính là một cái banh bao gạch giả có lời muốn nói yêu Nhi có tên mới rồi!Phu thê Dương thị đặt tên không được tốt, tiểu hoàng đế đặt lại cho nàng rồi! Tên mới ngụ ý ký thác hết thảy tốt đẹp!
Phương Thảo bị truyền tới Vĩnh An Cung, trong lòng nàng lo sợ bất an, nhưng vì đã sống tại Hàm Xuân Thất một đoạn thời gian, ngược lại cũng không rụt rè luống cuống như khi mới vừa tiến cung lòng nàng thậm chí còn có một chút chờ mong……Thái Hậu nương nương chỉ truyền một mình nàng, mà không có truyền Nhụy Nhi, có phải hay không có chuyện gì quan trọng muốn giao cho nàng đi làm?Lần này sẽ lại có nén bạc sao?Nghĩ đến đây, trong lòng Phương Thảo kích động càng Kiều nheo mắt nhìn nhìn nàng, nói “Quỳ xuống.”Phương Thảo ngẩn người, hỏi “Nương nương đâu? không phải nương nương truyền ta tới sao?”“Nương nương còn chưa thức dậy đâu.” Liên Kiều dứt lời, duỗi tay liền đem Phương Thảo ấn xuống. Điểm khổ này Phương Thảo dĩ nhiên phải chịu, nàng chỉ cho là quy củ trong cung vốn là như vậy, vì thế trong lòng lại bất mãn, nhưng vẫn ngoan ngoãn quỳ gối bên ngoài Vĩnh An quỳ này, không giống với lần thảo chậm rãi quỳ đến đầu gối đều tê dại, nàng nhịn không được ngẩng đầu hỏi Liên Kiều “Nương nương còn chưa thức dậy sao?”Liên Kiều lạnh giọng trách mắng “Thái Hậu nương nương như thế nào, là chuyện mà ngươi có thể hỏi thăm sao?”Phương thảo mấp máy môi, cảm thấy bị nghẹn khí, chỉ là cuối cùng cũng không dám phát tác, nàng yếu ớt nói “Nhưng ta đã quỳ thật lâu, chân đều đã tê rần.”Liên Kiều cười nhạo “Này tính cái gì? Mới vừa qua một nén nhang đâu. Quỳ cho tốt, quỳ đủ hai cái canh giờ lại nói.”Phương thảo vừa nghe hai cái canh giờ da đầu liền tê nhịn không được ngửa đầu nhìn Liên Kiều, hỏi “Ngươi có phải hay không cố ý làm khó ta?”“Ngươi là người nào, ta lại là người nào? Ta tới gây khó dễ cho ngươi làm cái gì?” Liên Kiều khinh thường cười, xoay người đi vào trong Vĩnh An Cung, khi đi còn không có quên phân phó cung nhân hai bên “Trông chừng nàng, không cho nàng đứng dậy.”Đây chẳng qua là dùng thủ đoạn phạt người thường dùng nhất trong cung, thật sự đơn giản nhất đấy. Nhưng Phương hảo không biết, liền cái thủ đoạn đơn giản như vậy, cũng đã muốn đem nàng chỉnh thời gian trôi đi, cảm giác đau đớn mãnh liệt bắt đầu lan tràn khắp đầu gối của giác đau đớn cuối cùng lại biến thành đau bén nhọn, như là cầm búa hung hăng tạc lên vậy ……Lúc này mặt trời đã lên tới, ánh nắng chiếu lên trên người nàng, chiếu đến làm người tâm phiền ý chậm rãi cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, đầu choáng váng hoa mắt, sức lực tứ chi đều giống như bị rút cạn. Nàng quay đầu nhìn về phía cung nhân hai bên, nói giọng khàn khàn “Tỷ tỷ, ta có thể đứng lên không? Ta quỳ không được.”Nhưng không một người để ý tới Thảo vừa đau vừa sợ, nàng dần nhận ra có chút không thích Thái Hậu thật sự truyền nàng đến có việc dặn dò, tuyệt sẽ không đối đãi với nàng như vậy. Hoặc là Thái Hậu chính là muốn chỉnh nàng…… Nhưng nàng đã làm sai cái gì? Hoặc là do Liên Kiều không quen nhìn nàng, tự tiện chủ trương khi dễ nàng!Phương Thảo cũng chỉ có thể nghĩ như vậy, bởi vì trong đầu nàng đã hoàn toàn thành một đám hồ dán, ngay cả tầm mắt cũng bị mồ hôi cùng nước mắt làm đến mơ Kiều lúc này lại đi ra, nàng nhìn nhìn phương thảo, tựa hồ còn cảm thấy chưa đủ, liền cười một cái, nói “Phương thảo cô nương rất khát, các ngươi không nhìn thấy sao? Còn không mau đi đem nước tới!”Phương Thảo trong lòng buông lỏng, thầm nghĩ đến đây xem như có thể kết thúc hết thảy, người Vĩnh An Cung rốt cuộc vẫn là không dám làm gì tiểu thái giám xoay người đi lấy nước, một lát sau, liền xách một cái thùng gỗ trở đứng lại bên người Phương Thảo, cao giọng nói “Thỉnh Phương Thảo cô nương dùng nước!”Dứt lời, cả thùng nước liền từ trên đỉnh đầu Phương Thảo giội xuống, Phương Thảo bị giội đến trở tay không kịp, nước từ trên mặt nàng chảy xuống, làm nàng cảm thấy hít thở không thông, lại cảm thấy lạnh óc Phương Thảo hỗn loạn người này chính là cố ý khi dễ nàng! Khi dễ nàng…… Bọn họ khi dễ nàng! hiện giờ nàng đãkhông còn là thôn cô trong quá khứ, nàng là Phương Thảo, đúng, bọn họ còn gọi nàng Phương Thảo cônương! Nàng là người hầu hạ Hoàng Thượng!Phương Thảo đột nhiên bò dậy, chân cẳng nàng nhũn ra, còn vô cùng đau đớn, vì thế nàng lay động hai cái, thoáng cái ngã nhào bên chân Liên Kiều. Liên Kiều bị nàng dọa, mắng “Làm cái gì? Ai cho ngươi đứng lên?”Phương Thảo ôm lấy chân nàng, gắt gao không cho nàng thoát khỏi “Liên Kiều tỷ tỷ vì sao lại làm khó ta? Ta làm sai cái gì? Ta muốn gặp Thái Hậu nương nương! Ta muốn gặp Thái Hậu nương nương!”Liên Kiều đá một cước vào lưng nàng, hừ lạnh nói “Gặp Thái Hậu? Thái Hậu nương nương lại khôngnghĩ gặp ngươi. Ngươi trái lại thật có bản lĩnh, từ Vĩnh An Cung ra ngoài không bao lâu, liền ở Dưỡng Tâm Điện gây chuyện. hiện giờ hậu cung tiền triều thương nghị đều là cái chuyện này của ngươi! Ngươi biết chuyện ngươi làm ngu xuẩn bao nhiêu sao? Các đại thần đều muốn bắt ngươi vấn tội đấy!”Phương thảo một hồi lâu sau mới minh bạch nàng là đang nói cái cung tiền triều đều thương nghị về nàng? Muốn bắt nàng vấn tội? Vì cái gì?Phương thảo đương nhiên biết những người làm quan đó có bao nhiêu đáng trước khi còn ở Dân Trạch huyện, huyện lệnh đại nhân chỉ cần động ngón tay, đều có thể đem cả nhà nàng ấn chết. Huống chi là quan viên cả triều……Phương Thảo tâm kinh hoảng, triệu chứng choáng váng trong đầu lại nặng hơn, nàng gần như khôngthể thở được, nàng run giọng nói “Ta không có, ta không có làm sai chuyện…… Ta rất cẩn thận……”Liên Kiều hừ lạnh “Ai quản ngươi làm cái gì, sai chính là sai……”Biểu tình trên mặt Phương Thảo đột nhiên khựng lại, ngay cả thanh âm cũng tạm nhớ tới một chuyện không có khả năng!Ngày ấy…… Ngày ấy nàng muốn đổi hoa cùng Dương yêu Nhi, còn véo bị thương nàng. Sau đó Hoàng Thượng hỏi vài câu liền không có phản ứng, nàng cho rằng không có việc gì, nàng cho rằng không có việc gì a…… Tại sao lại như vậy?Thái Hậu nương nương không phải chán ghét cái ngốc tử kia sao? Như thế nào còn phải vì nàng ra mặt? Những quan viên đại thần đó lại là vì cái gì?Lấy nhãn giới cùng đầu óc của Phương Thảo, đương nhiên nghĩ mãi không ra khúc chiết trong Kiều quở trách nàng xong, lúc này mới cao giọng nói “Phương Thảo cô nương không tuân thủ cung quy, mạo phạm Thái Hậu, đại náo Vĩnh An Cung. Thái Hậu nương nương nhân từ, phạt này cấm thực ba ngày, đưa tới Dịch Đình.” Như là nói cho người khác Thảo không biết lợi hại, nhất thời còn có chút mờ mịt, lại có chút sợ Liên Kiều lại rất rõ ràng tương lai của tiên là phạt quỳ, giội nước, lại cấm thực ba ngày, người làm bằng sắt cũng chịu không nổi, lại đưa đi Dịch Đình, tra tấn chết cũng chỉ qua mấy ngày thời cũng là lo lắng nông nữ này da dày thịt béo, nhất thời tra tấn không chết, cho nên mới lo lắng Kiều giọng vừa hạ xuống, liền có người tiến lên, chế trụ Phương Thảo, đem nàng kéo y nàng nhỏ nước xuống, để lại một đường đầy dấu Kiều chán ghét nhíu mày “thật là một kẻ ngu dốt, chỉ mong cái dư lại kia thông minh chút, chớ có lại cấp chủ tử chúng ta thêm tai họa!”Bị nhắc tới Nhụy Nhi, lúc này vừa bước ra ở Hàm Xuân Thất gặp được Dương yêu Nhi trên mặt mang theo sợ hãi cười, nàng đi đến trước mặt Dương yêu Nhi, thấp giọng hỏi “Dương cô nương hôm nay như thế nào lại tới sớm như vậy a?”Dương yêu Nhi không thèm để ý nàng, chỉ nhìn chằm chằm đường đi dưới Nhi muốn nắm lấy cánh tay của nàng, lại không dám nắm, sợ phạm phải sai lầm vào ngày ấy giống như Phương chỉ có thể vội vàng đuổi theo, ở phía sau Dương yêu Nhi nói “Ngươi biết Phương Thảo đi nơi nào sao? Nàng hôm nay bị Thái Hậu truyền đi nơi nào rồi, sau này cũng sẽ không quay trở lại.”Dương yêu Nhi vẫn không để ý tới Nhi lại muốn đi về phía trước, nhưng bị cản ma ma không nóng không lạnh nói “Nhụy Nhi cô nương, bên trong không phải nơi ngươi nên dặt chân tới.”Nhụy Nhi gương mặt ửng đỏ, vội nói “Ma ma, là ta không hiểu quy củ.” Dứt lời, nàng vội lui về phía sau hai bước, cũng không lại truy vấn Dương yêu Nhi, nàng chỉ là ở phía sau Dương yêu Nhi nói “Cảm ơn, ta đi trở về.”Dương yêu Nhi vẫn không nói mặt tiểu thái giám đã vén mành lên, Dương yêu Nhi ngoan ngoãn đi Nhi nhìn bóng dáng của nàng, đáy lòng nổi lên tư vị ê ẩm, chẳng qua chờ khi xoay người lại, đáy lòng nàng lại bị sợ hãi lấp đầy nhiều cung, đối với những người như các nàng mà nói, vốn chính là sự tồn tại tôn quý nhất. Nàng hâm mộ địa phương này, nhưng cũng lại sợ cái địa phương này. Ma ma ở Vĩnh An Cung tính tình cổ quái, cùng các nàng nói về quy củ trong cung, chỉ cười lạnh hai tiếng, nói “không nên hỏi thì đừng hỏi, trong cung này đột nhiên thiếu một người, cũng là chuyện thường.”Phương Thảo…… Có phải hay không đã thành cái người thiếu kia?Nhụy Nhi nắm y phục trước ngực, nhanh chóng chạy trở về phòng ở của yêu Nhi vào Dặc ngồi trước bàn gỗ tử đàn văn linh chi, trong tầm tay của hắn bày giấy bút còn có một thanh yêu Nhi chưa từng thấy qua mấy thứ này, nàng tò mò vươn tay, thật cẩn thận sờ sờ, sờ sờ giấy, sờ sờ bút, sờ lại sờ thanh mực, còn vươn đầu ngón tay vói vào bên trong nghiên mực, dùng nước trong rửa rửa ngón Dặc liền chỉ vào mấy thứ này, từng bước từng bước giảng cho nàng nghe.“Đây là bút, dùng để viết chữ.” hắn nói, lấy ra một tờ giấy Tuyên Thành cho Dương yêu Nhi giấy Tuyên Thành kia dùng chữ Khải chép một nửa quyển du ký, hàng chữ chi chít cùng một chỗ, Dương yêu Nhi xem đến quáng mắt chóng mặt, nhưng lại cảm thấy giống như những con sâu nhỏ. Cực kỳ thú vươn ngón tay ẩm ướt, chọc mặt trên mặt chữ, còn dùng lực mà sờ Dặc cũng không so đo chuyện ngón tay nàng ẩm ướt, thản nhiên nói “Đây là trẫm dùng bút viết.”Dương yêu Nhi nửa hiểu nửa không gật đầu, nói “Đẹp.”Nàng ngay cả phía trên viết cái gì cũng đều không hiểu, nhưng liền cảm thấy hàng chữ đứng cùng mộtchỗ, đẹp, giống như hoa văn Dặc liền cầm qua một chiếc khăn gấm, cho Dương yêu Nhi lau lại chỉ vào đồ vật tiếp theo “Đây là giấy, dùng để viết chữ lên đó.”“Trắng.” Dương yêu Nhi nói.“Ân.” Tiêu Dặc lại chỉ chỉ thanh mực “Đây là mực, phải bỏ vào chỗ này mài,xoay vòng như vậy……” hắnnói xong cầm thanh mực lên, để vào trong nghiên mực.“Đen.” Dương yêu Nhi Dặc dừng một chút, nghẹn một lúc lâu, mới nghẹn ra được một câu “thật thông minh.”Dương yêu Nhi biết đây chính là ý tứ khen nàng, vì thế nàng gật gật đầu “Ân!”“Lấy bút, chấm mực, mới có thể viết ra chữ màu đen.”Lần này Dương yêu Nhi không lên Dặc cũng không so đo, nàng vốn dĩ rất ít khi mở miệng, hơn phân nửa thời gian đều ngơ ngác, giống như cái đầu không khỏi nhớ tới tin tức thuộc hạ báo tới, nguyên lai khi nàng từ nhỏ liền bị nhốt ở trong viện, chỉ ngồi tại một chỗ, không nhúc nhích. Ban ngày không ai cùng nàng nói chuyện vui đùa, chỉ có vào đêm, Dương thị kia về tới nhà, cầm chén đưa thức ăn cho nàng, nàng mới có thể nói được vài câu như vậy. Nếu không có như thế, chỉ sợ bị kiềm nén đến hôm nay, nàng đã thành một người câm, một chữ cũng phun không ra được.“Ngươi xem, tên của ngươi viết như vậy.” Tiêu Dặc đề bút viết xuống hai chữ “yêu Nhi”, hình chữ ngay yêu Nhi lúc này mới động đậy, nàng dùng ngón tay chấm nước mực, bắt chước ở trên giấy Tuyên Thành vẽ. Nhưng ngón tay lại từ chối nghe lời, xiêu xiêu vẹo vẹo, vẽ không được Dặc thấy thế, liền đem bút nhét vào trong tay Dương yêu Nhi ngay cả cầm bút cũng không biết, nàng giống như đang nắm một cây gậy, liền cứ như vậy tùy tiện cầm lấy Dặc nắm lấy ngón tay tinh tế mềm mại của nàng, một ngón lại một ngón mà sửa đúng.“Cầm như vậy.”Qua một hồi bận rộn như thế, Dương yêu Nhi có thể cầm bút hay không Tiêu Dặc không trên tay Tiêu Dặc tất cả đều là dấu Đình lạnh lẽo, Hàm Xuân Thất lại ấm áp như ngày giả có lời muốn nói yêu Nhi cùng tiểu hoàng đế chính là cùng chữa khỏi cho nhau đó ~- Ngày mai nha nhóm tiểu bảo bối của ta =3=
cẩm lý tiểu hoàng hậu