🪀 Người Yêu Hỡi Hãy Đánh Dấu Em Đi

Hợp âm bản nhạc Người Hãy Quên Em đi mới nhất tại đây nha. 1. Người yêu [Dm]hỡi, dù gì [Gm]cùng xa nhau [C]rồi. Ngày nào [F]chiếc hôn bao đêm [Bb]rã rời. Giờ đã [Gm]hết rồi, chẳng [Edim]còn hơi ấm trên đầu [A7]môi…. Người yêu [Dm]hỡi, giờ đây [Gm]tiếng yêu phai [C]phôi " Người em gái tôi yêu " được lập đi lập lại 4 lần, vừa để nhấn mạnh tình cảm mà vừa để nhạc trở về lại với âm giai chính (Am) Ngày hợp hôn tôi mặc đồ hành quânBùn đồng quê bết đôi giầy chến sĩTôi mới từ xa nơi đơn vị vềTôi mới từ xa nơi đơn vị vềNàng cười vui bên anh chồng "kỳ khôi"Thời loạn ly có ai cần áo cưới? Hỡi những người trẻ, con yêu của Tổ Quốc Việt Nam, hãy tiếp tục con đường lý tưởng mà mình đã đi, người trẻ tổ chức nhạc về lính, người trẻ tổ chức bảo tàng viện về chiến tranh Việt Nam, người trẻ giữ gìn văn hóa Việt Nam, và người trẻ có mặt ở khắp Quan trọng hơn, bạn không nhìn thấy dấu hiệu những người con gái đó thích bạn, hứng thú với bạn. Lúc này, bạn dù muốn những vẫn chưa thoát khỏi căn bệnh "mình không xứng đáng" hoàn toàn. Nên nhớ, việc định giá chuẩn giúp bạn 60%. Phát triển bản thân giúp bạn 20% 16. Người yêu ơi! Em đang nơi nào, về đi chơi 8/3 cùng anh gấp. 17. Yêu anh em sẽ được ăn kem miễn phí hàng tháng. 18. Sau bao nhiêu năm trung thành với hội ế xuyên quốc gia, nay tôi xin rút lui khỏi hội để tuyển một bạn nữ về làm con dâu mẹ tôi. ĐỜI SỐNG TÌNH YÊU ĐÔI LỨA (P84) Thứ Ba, 15/08/2017 01:00 GMT+7. Tôi đã chập chờn trong giấc ngủ khi tôi nghe tiếng gõ cửa nhè nhẹ của người chồng tôi yêu dấu đang đứng trước cửa phòng ngủ. Chàng âu yếm khẽ gọi: "Hỡi người yêu dấu của ta, người yêu của ta Gửi lòng yêu tới người thương phương trời Em yêu khấn: anh ơi đừng ốm Hãy như ve ILiếng [21] tài hoa Dãi dầu đừng quá đi xa Phòng cơm thuốc độc người ta hại mình. 325. Đi buôn chớ xem khinh ngày tháng Lúa móc câu làm cốm cha làm Gạo còn mấy ống cơm lam Nên hãy thổi mạnh trong vườn tôi. Người yêu hãy đến trong vườn đi Cây xanh nước biếc gió thầm thì Em hãy ăn đi bao trái ngọt Và yêu say đắm chớ ngại chi.. lạc linh sa —-NHà CA 4. 1 Hỡi bạn tình ta, nầy mình đẹp đẽ thay, mình đẹp đẽ thay! Mắt mình trong lúp giống như Kề tai em bằng con tim một người yêu em Người yêu dấu, người yêu dấu hỡi Khi mùa xuân vội qua chốn nơi đây Dù mai nơi này người có xa người Hãy yêu nhau đi quên ngày u tối Dù vẫn biết mai đây xa lìa thế giới ENSM. Con trai không ăn cơm tối, tự giam mình ở trong Thanh sốt ruột đứng trước cửa phòng, quả thật là không biết nên làm thế nào mới Thế An mới vừa tan làm về nhà, thấy bàn ăn đầy ắp thức ăn mà không có một ai bèn đi lên tầng, hỏi Đan Thanh đang đứng trước cửa phòng con trai, “Sao vậy?”“Em không biết nữa, vừa về đã vậy rồi.”“Đừng lo lắng.” Ông vươn tay đè lên vai Đan Thanh như đang tiếp sức mạnh khiến ông yên lòng, “Để anh nói chuyện với nó. Em cứ xuống nhà trước đi…”Đan Thanh được Alpha của mình trấn an, hàng lông mày đang nhíu chặt đã giãn ra chút ít, “Vậy được, em bày biện lại thức ăn cái đã.”Khi Đan Thanh đi đến giữa cầu thang, ông quay đầu lại nhìn thoáng qua, cuối cùng vẫn thở dài, bước xuống Thế An gõ cửa phòng của Doãn Lạc, không phải hỏi mà là thông báo cho cậu “Tiểu Lạc, cha muốn vào phòng.”Bên trong không hề có tiếng ai đáp Thế An mở cửa thì thấy bên trong tối như mực, con trai mình đang rúc vào ổ chăn, chỉ lộ một đôi mắt để nhìn ông. Ông không bật đèn lên, mà là kéo cửa ra chút ít để ánh đèn bên ngoài rọi Lạc dịch người về phía bên trong giường để cha cậu ngồi Thế An rất hiếm khi khuyên răn cậu, thậm chí ông còn không giống những ông bố thích dạy bảo khác, nhưng những lời thốt ra từ chính miệng ông đều rất đỗi dễ chịu. Doãn Lạc vẫn luôn nghĩ rằng, cậu cũng muốn tìm một Alpha giống như cha mình vậy, vẻ ngoài thì dịu dàng, chân thành, nội tâm thì rộng lượng và bao dung, vừa lịch thiệp, vừa phong độ. Có lẽ là bởi vì chuyện này mà từ cái nhìn đầu tiên khi cậu trông thấy Lâm Hiên, cậu đã biết là anh Thế An nhìn con trai ông, hỏi câu đầu tiên “Đã xảy ra chuyện gì?”“Anh ấy từ chối con.”Doãn Thế An không tỏ ý kiến, chỉ hỏi cậu “Vậy con muốn bỏ cuộc với cậu ta không?”“Không ạ.”“Vì sao?”Không vì gì cả. Doãn Lạc suy nghĩ rất lâu, nhưng chỉ đành đưa ra một kết luận như thế này “… Con thích anh ấy, nên không muốn bỏ cuộc.”Doãn Thế An gật đầu, “Con có thể thích cậu ta, nhưng không được biến chuyện này thành phiền phức cho người ta.”Doãn Lạc đột nhiên ngồi bật dậy, nhìn cha của cậu.“Cứ thử lấy ví dụ nhé, nếu bây giờ có người tỏ tình với con, cũng theo đuổi con không dứt, con sẽ nhận lời không?”“Đương nhiên là không.”“Lý do tại sao thì con cũng rõ rồi đấy. Trong lòng con đang có người, trong lòng cậu ta cũng đang có người, các con không thu nhận thêm vị trí nào của người khác nữa. Cho nên cha nghĩ cảm nhận hiện nay của cậu ta cũng là như vậy.”Doãn Lạc trưng vẻ mặt đau khổ nói “… Cho nên con không có cơ hội nào ạ? Rõ ràng hai người họ đã chia tay nhau rồi.”“Cơ hội là thứ mà con người tạo ra. Nếu con có lòng, có lẽ một ngày nào đó người ta sẽ bị lay động bởi con thôi.”“Chỉ là có lẽ’ thôi ạ?”“Chỉ là có lẽ’ thôi.” Doãn Thế An khẳng định “Loại chuyện như tình yêu không phải cứ cố gắng là sẽ có kết quả. Dù xác suất thành công thấp đến vậy mà con vẫn muốn thử ư?”Doãn Lạc gật đầu, “… Vậy con nên làm thế nào mới được?”“Con có thể bắt đầu từ việc làm bạn, thử hòa mình vào cuộc sống của cậu ta, thấu hiểu môi trường làm việc của cậu ta, đợi đến sau này khi đã hiểu rõ rồi, con có thể tự hỏi lại bản thân xem mình có thật sự thích người đó hay không? Nếu đáp án vẫn chắc chắn như trước thì suy nghĩ tiếp cũng chưa muộn.”“Dạ.” Doãn Lạc đã bình tĩnh hơn.“Vậy bây giờ đã ăn cơm được chưa?”Doãn Lạc lại “Dạ” thêm lần nữa, cậu bỗng nói “Cha, con rất hâm mộ cha và ba.”Doãn Thế An bật cười, sau đó lại lắc đầu, “Cha nói cho con nghe một bí mật nhé. Thật ra ba con không hề hay biết, rằng cha đã thầm thích ông ấy rất nhiều năm rồi.”Suốt mấy ngày sau đó, Lâm Hiên không gặp lại cậu Omega kia nữa. Anh nghĩ người ta đã từ bỏ rồi, bèn thở phào, không quá để tâm đến chuyện này vào một sáng nọ, có một người mới đến trung tâm tình nguyện viên của bệnh viện. Mọi người vừa thấy người mới là một cậu Omega xinh đẹp thì mắt ai nấy đều sáng Lạc của hiện giờ đang mặc thường phục bình thường, mỉm cười chào buổi sáng với mọi trung tâm tình nguyện viên có một cậu Omega xinh đẹp đã nhanh chóng truyền khắp toàn bộ bệnh viện, cho nên cũng tự nhiên rơi vào tai Lâm Hiên. Nhưng Lâm Hiên không liên tưởng gì nhiều, người đi tới đi lui trong bệnh viện rất nhiều, anh nghĩ có lẽ chỉ là trùng hợp mà bệnh viện có ba khu, phân ra khu vực khám và chữa bệnh dành cho Alpha, Beta và Omega. Giữa các khu tuy có liên hệ với nhau nhưng không tính là gần. Song, trong giờ nghỉ ngơi vẫn có thể trông thấy một vài Alpha hoặc Beta chạy đến khu khác để nhìn cậu Omega xinh đẹp trong truyền thuyết nọ, thậm chí có vài bệnh nhân hoặc người nhà của bệnh nhân nghe thấy tin đồn cũng chạy đến hóng đầu tiên bắt đầu làm tình nguyện viên ở bệnh viện của Doãn Lạc đã bận túi bụi không chút ngơi nghỉ, thậm chí có rất nhiều người nhân cơ hội muốn bắt chuyện với cậu mà không phải là thật sự có chuyện muốn Lạc thấy hơi phiền, nhưng không thể từ chối được. Cậu tới đây đã giấu diếm thân phận của mình, nên tất nhiên không thể tìm viện trưởng của bệnh viện này để xin giúp đỡ được. Một số tình nguyện viên Omega khá là có kinh nghiệm thấy tình hình khó xử của cậu bèn lấy danh nghĩa “Quấy rầy Omega” để thông báo lên cấp trên giúp cậu. Chuyện này đã có người tiếp nhận rất nhanh chóng, người tới là Lâm Lâm Hiên thấy rõ cậu Omega nọ là ai thì thở mắt của cậu Omega ấy vẫn tràn ngập vẻ chờ mong, nhưng hình như đã thu liễm tính tình của Lâm Hiên tốt, là một người dễ gần, nhưng trong công việc lại không màng việc tư. Mọi người thấy anh vừa đến thì đã chạy đi gần hết, chỉ còn lại vài bệnh nhân và người nhà của bệnh nhân. Họ không phải nhân viên làm việc ở bệnh viện, không sợ Lâm Hiên nên vẫn muốn trò chuyện với cậu Omega xinh Hiên đứng nhìn một bên, không ngăn cản. Anh định xem cậu Omega ấy sẽ đối phó với dân chúng đang tiến đến bắt chuyện như thế tiếng sau, số người vây xung quanh Doãn Lạc vẫn không hề giảm bớt. Rốt cuộc Lâm Hiên cũng mở lời với cậu Omega nọ “Cậu đi theo tôi một lát.”Doãn Lạc đi theo sau anh, nơi đến vẫn là khu ăn uống dưới tầng hầm của bệnh bấy giờ đã qua thời gian ăn cơm, người đang ăn rất thưa thớt. Lâm Hiên dẫn cậu đến một cái bàn rồi ngồi xuống, tự mình gọi cơm cho Doãn Lạc biết người Alpha này đối xử với ai cũng như vậy cả, nhưng ngọn lửa nho nhỏ sắp lụi tàn trong đầu cậu vẫn không tự chủ được mà bùng cháy. Cậu mới biết đến tình yêu, người mình thích làm ra những hành động thân thiết như thế nào cũng mang những hàm nghĩa đặc biệt đối với cậu. Phải chăng anh đang quan tâm đến mình? Cậu không khỏi nghĩ như sự thật lại đổ một chậu nước lạnh xuống đầu Hiên ngồi đối diện cậu, tuy giọng điệu của anh vẫn ôn hòa nhưng cực kỳ đanh thép, “Cậu không hợp với nơi này, cậu sẽ tạo phiền phức cho bệnh viện.”Từ thuở nhỏ cho đến nay, có lẽ đây là câu nặng lời nhất mà anh từng nói với một người mình không óc Doãn Lạc trống rỗng, mãi lâu sau mới kịp phản ứng lại, nhưng cậu đã bị lời nói của anh chọc giận, vỗ bàn quát “Em không phải vì anh! Anh dựa vào cái gì mà nói như vậy chứ!”Một lần quát như vậy đã khiến tất cả mọi người ở nhà ăn phóng cái nhìn vốn là một thiếu gia được nuông chiều từ bé, người khác nịnh bợ cậu còn không kịp, chứ làm gì có ai dám chỉ trích thẳng mặt cậu bao Hiên không hề để ý đến những cái nhìn đó, anh đã từng gặp chuyện khoa trương hơn thế nữa. Anh chỉ đành nói “Tôi cũng không nói cậu vì tôi gì cả, tôi vẫn chưa đến nỗi không phân biệt được chuyện công và chuyện tư như thế.”“Anh đúng là vậy đấy! Anh đúng là như vậy!” Doãn Lạc không thèm nghe anh giải thích nữa, cậu chỉ cảm thấy tủi thân quá đỗi. Vì muốn gần người này hơn mà cậu đã làm ra được đến mức ấy, vậy mà anh vẫn muốn đuổi cậu đi. Cậu tức giận đến mức run rẩy, khóe mắt hoe Hiên thừa biết nhân lúc này làm cậu ghét mình là tốt nhất. Nhưng anh vẫn không đành lòng khiến một Omega lộ ra vẻ mặt như thế, “Tôi xin lỗi, là tôi nói hơi nặng lời.”Doãn Lạc nghe anh xin lỗi, bao sự ngạo mạn đã dần yếu đi. Cậu thấy người Alpha này lại lộ ra vẻ mặt buồn bã, lúc này mới nghĩ đến chuyện người ta hãy còn đang thất tình, chắc chắn là tâm trạng không được ổn lắm, bèn không khỏi mềm lòng hơn. Cơn tức giận của cậu không có chỗ xả, đành phải trừng mắt với quần chúng hóng hớt đang vây xem bốn lẽ những người này đã ở trong bệnh viện quá lâu, đã nhìn nhân sinh vô thường riết quen, nên sẽ cảm thấy loại chuyện hóng hớt nho nhỏ này khá là thú vị, cũng không quan tâm đến thái độ của cậu Omega có khí thế áp đảo người khác này, thản nhiên đối mắt với Lạc đã hết cách với da mặt dày của bọn họ, đành phải dời lại tầm nhìn về phía Lâm Hiên bắt đầu giải thích “Mỗi phút mỗi giây trong bệnh viện đều có người tử vong, chỉ chậm trễ một chút thôi, rất có thể sẽ gây ra tai nạn chết người. Nhiệt tình giúp đỡ người khác là rất tốt, nhưng phải biết bên nào nặng bên nào nhẹ. Những ai là người thật sự cần giúp đỡ? Và những ai chỉ là quá buồn chán mà thôi? Chính cậu phải tự suy xét rõ ràng. Tuy công việc tình nguyện đơn giản, nhưng các cậu vẫn là người đối mặt trực tiếp nhất với người dân…”Nói tới đây, tự Doãn Lạc cũng đã hiểu được. Cậu vốn đã ôm tâm tư không đơn giản để đến đây, không hề nghiêm túc thực hiện công việc kiêu ngạo của cậu đã yếu dần, cậu nói “Xin lỗi, sau này em sẽ chú ý.”Lâm Hiên nhìn cậu Omega nọ với vẻ hơi bất ngờ. Từ quần áo đến cách ăn nói của cậu, anh có thể đoán ra được gia thế của cậu Omega này chắc hẳn là rất tốt, nên không ngờ mình sẽ nghe cậu thốt ra câu xin Hiên hãy còn chưa nghĩ ra sẽ nói gì tiếp theo thì Doãn Lạc đã đứng dậy trước, “Nếu không có việc gì nữa thì em về vị trí làm việc của mình đây.”Giờ phút này đây, trừ gật đầu ra thì Lâm Hiên không biết anh còn có thể nói thêm gì độ của cậu Omega này rất thẳng thắn, cứ như cậu thật sự đến đây để giúp đỡ chứ không có ý gì khác. Lúc này nếu Lâm Hiên có nói thêm gì nữa thì có vẻ hẹp hòi, không thấy cậu vừa theo bóng dáng rời đi của Omega nọ, Lâm Hiên lắc đầu với vẻ bất đắc dĩ. Thôi, cứ thế đi gì nên tới thì có tránh thế nào cũng không giả có lời muốn nói Có cảm giác như nội dung hiện giờ đã chia thành hai bên Hai người cha và con xin nói rõ chút đã. Ban đầu tôi muốn kéo hai người cha vào truyện là vì quá trình theo đuổi chồng của tiểu O sẽ trải qua các giai đoạn khó khăn tạm thời vì bị từ chối. Tuy cậu ấy rất kiên cường, nhưng con người dù có kiên cường đến nhường nào cũng sẽ không chịu được đả kích mãi mãi, cho nên tôi hi vọng cậu ấy có hậu phương vững chắc Hai người cha, tình yêu của hai người đối với tiểu O thì trong tương lai, tiểu O cũng sẽ không hề giấu diếm mà trao toàn bộ cho Lâm Hiên. Cũng bởi vì thế nên tôi mới muốn kể chi tiết một chút về hai người cha, như vậy thì đến phần sau sẽ không có cảm giác đột ngột nữa, với cả tôi cũng không muốn viết cả bộ này bi tình quá đâu ~ Hết cách rồi, ai bảo tác giả viết một cái thiết lập si tình tự tìm đường chết vầy chứ.Cho nên tuy hai người cha sẽ cướp đất diễn nhưng phần diễn vẫn sẽ dần bớt đi ~Editor Đúng là ông bố của năm luôn í. Thật sự rất thích những phụ huynh hiểu, yêu thương và khuyên nhủ con mình đúng hướng á. Kể từ lần trước đang mơn trớn nhau thì bị cắt ngang giữa chừng, Doãn Lạc đã không còn sốt ruột hiểu rằng loại chuyện này phải đợi thời cơ. Rõ ràng là Lâm Hiên có suy nghĩ của riêng anh, nên Doãn Lạc có thể đợi. Không phải cứ nhất quyết phải có quan hệ xác thịt với Lâm Hiên thì cậu mới chứng tỏ được rằng mình yêu anh đến nhường nào, chỉ là cậu muốn có được người này thật nhanh mà thôi, nên mới muốn dùng quan hệ thân mật hơn nữa để trói cả hai vào với nghĩ này quá ích kỷ, cậu hi vọng Lâm Hiên sẽ hiểu cho, nhưng cậu cũng không thấy mình sai sót ở đâu cả. Có lẽ người ngoài thấy cậu đã trả giá nhiều hơn cho mối tình này, nhưng cậu không hề quan tâm. Bởi ngay từ lúc đầu vốn đã là cậu theo đuổi Lâm Hiên không bỏ cuộc, Lâm Hiên không hề chấp nhận hoàn toàn, chẳng qua vận khí của cậu khá tốt nên mới lay động được người nghĩ, có lẽ Lâm Hiên cần chút thời gian để hòa hoãn lại, để tiêu hóa mối quan hệ tiến triển quá nhanh của hai Lạc hiểu hết vậy, cậu cứ an phận thủ thường trải qua những ngày tháng sống chung an yên với Lâm Hiên, không nghĩ lệch lạc gì nữa, cũng thường nhận điện thoại từ Đan Thanh vào buổi vốn nghĩ là, có lẽ hai người hãy còn cần phải trải qua thêm một khoảng thời gian sống chung ngắn nữa mới tiến thêm được một bước, nhưng không ngờ cơ hội này đã xảy ra nhanh đến đó, Lâm Hiên đi xã giao, khi về còn ngửi được mùi rượu trên người Hiên là một người hiếm khi động vào rượu, trừ khi là từ chối không nghiệp đưa anh về còn nói “Mấy người khách nước ngoài ấy khó chơi quá, rót gục hết cả đám, hầu hết mọi người vẫn còn ở quán rượu, chỉ có Lâm Hiên là cứ nằng nặc đòi về nhà.”Doãn Lạc biết, đến cả một nơi như bệnh viện cũng không tránh khỏi tiệc xã giao, cũng như một người rất yêu gia đình như cha, một năm cũng sẽ có vài lần không thể về nhà ăn cơm tối đúng giờ. Cậu nói lời cảm ơn với đồng nghiệp nọ, đỡ Lâm Hiên ngồi lên sofa trong phòng Hiên vẫn chưa say đến nỗi bất tỉnh nhân sự, chỉ là thấy váng đầu Lạc hỏi anh “Sao anh không ở khách sạn với đồng nghiệp luôn? Mai là ngày nghỉ, sáng dậy rồi về cũng không sao mà.”Doãn Lạc nghĩ như vậy thật đấy, dựa theo tính cách của Lâm Hiên thì cậu không có gì phải lo Hiên lại lắc đầu, men say khiến đầu óc anh ơi chậm tiêu, nhưng anh vẫn trả lời Doãn Lạc “Anh lo cho em ở nhà một mình.”Câu này không chỉ đơn thuần là ý trên mặt chữ, Doãn Lạc nghe hiểu, bèn đáp “Chắc kỳ phát tình của em không đến sớm vậy đâu…”Mới cách có một tháng so với lần trước thôi Doãn Lạc không chắc chắn cho lắm, cậu mới quen Lâm Hiên được gần bốn tháng thì kỳ phát tình thứ hai đã đến. Vậy trong đó có sự ảnh hưởng từ nguyên nhân của tính tương thích cao hay không, cả cậu và anh đều không chắc chắn được, nếu sống chung với nhau trong thời gian dài lại càng khó nói hơn nữa. Mà chuyện này vẫn cần thời gian kiểm Hiên không đáp lời cậu, vẫn lắc Lạc vốn không định truy hỏi đến cùng, có lẽ là được Lâm Hiên quan tâm như vậy nên cậu đã thấy đủ rồi, “Em đi nấu canh giải rượu trước nhé, trong khi đợi thì anh có muốn tắm rửa không?”“Cứ để anh ngồi ở đây đã.”Sau khi Lâm Hiên uống canh giải rượu thì đã tỉnh táo hơn nhiều. Anh về phòng muốn đi tắm, Doãn Lạc hơi lo âu đi theo sau, còn đứng đợi trước cửa phòng tắm, chỉ sợ Lâm Hiên sẽ ngất xỉu ở bên là Lâm Hiên không ngất xỉu, nên cậu không có cơ hội xông vào một cách quang minh chính lẽ Doãn Lạc thấy tiêng tiếc, vô thức thở là vẻ mặt thất vọng của Doãn Lạc quá rõ ràng nên Lâm Hiên bật cười, hôn lên môi cậu xong còn ghẹo cậu “Muốn nhìn đến vậy à?”Đương nhiên là muốn chứ, đã muốn từ lâu lắm nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy không cam tâm, nóng hết cả đầu, câu đầu tiên bật ra là “Đêm nay em ở lại đây được không ạ?”Lâm Hiên nhìn cậu, nhất thời không phản ứng kịp. Anh cảm thấy, rõ là đã tỉnh rượu rồi nhưng đầu vẫn cứ chậm tiêu thế nào ấy. Mỗi một chữ Doãn Lạc thốt ra anh đều hiểu hết cả, ghép nghĩa vào cũng rõ mồn một ra đó, song anh không bật ra nổi một câu từ chối. Lần này Doãn Lạc không hề ốm đau gì, để cậu ở lại đây sẽ xảy ra chuyện gì, Lâm Hiên rõ như lòng bàn Lạc thấy anh đã dao động, lại đánh bạo đẩy anh lên giường. Cậu đứng bên giường, bắt đầu cởi cúc áo ngủ của mình, cởi luôn cả quần và quần lót trần truồng ngồi khóa lên người Lâm Hiên dưới cái nhìn khiếp sợ của anh, nói với vẻ căng thẳng “Lâm Hiên, hãy ôm’ em đi…”Lâm Hiên vươn tay ra theo bản năng, nhưng bỗng khựng lại giữa không trung, vừa như định khước từ, vừa như không biết nên chạm vào nơi nào trên cơ thể Lạc kéo tay anh sờ lên mặt mình, cọ cọ vào lòng bàn tay anh như đang dụ Hiên bị cậu quyến rũ, lòng bàn tay anh cảm nhận được thứ xúc cảm nhẵn nhụi đến từ da thịt. Ngay sau đó, bàn tay anh như có ý thức, chúng không còn bị khống chế nữa bèn mò xuống sờ soạng, mơn trớn đường cong của vai cổ và chỗ lõm của xương quai xanh, rồi xoa cằm nữa. Khi anh lần mò đến ngực Doãn Lạc thì nghe thấy cậu khẽ rên hừ hừ như một chú mèo con, bắt đầu thở dốc. Anh không thể dừng lại nổi nữa, và cũng không muốn dừng lại chút nào, tay anh chạm đến đâu thì đôi mắt anh sẽ nhìn đến cùng, khi tay của Lâm Hiên cầm lấy tính khí nửa cương của cậu thì Doãn Lạc đã bật ra một chuỗi tiếng rên rỉ dồn dập chủ động ưỡn eo dưới cái nhìn của Lâm Hiên, để tính khí của mình ra vào giữa năm ngón tay anh, đồng thời, cậu cũng dùng mông mình cọ xát hạ bộ của người ấy. Cậu có thể cảm nhận được thứ mà mình đang ngồi lên đã cứng, cứng khôn cùng. Cậu muốn vươn tay sờ vào thứ ấy thì bỗng dưng bị Lâm Hiên đè gáy người cậu nằm nhoài lên người Lâm Hiên, ngửi thứ mùi nồng đậm của chất dẫn dụ. Cậu kìm lòng không đặng đuổi theo mùi hương này, vươn đầu lưỡi liếm lên cổ Lâm như Lâm Hiên đã không kiềm nén nổi nữa, anh nghiêng đầu cắn lên tuyến thể của Doãn Lạc.“A a…” Doãn Lạc nức nở trong đau đớn, chỉ cảm thấy một luồng cảm xúc vừa xa lạ vừa mãnh liệt đang bùng nổ ở nơi sâu thẳm. Cậu nhận ra đùi trong của mình đã ươn ướt, dường như có chất lỏng nào đó đang chầm chậm chảy ra Lâm Hiên khiến cậu phát tình trong thời gian không mãnh liệt bằng kỳ phát tình thật, nhưng Doãn Lạc vẫn cảm thấy cơ thể mình khó chịu khôn cùng, nhất là khi Lâm Hiên hãy còn đang ở ngay trước mắt cậu, khiến cậu càng khát khao có được người này hơn cả. Cậu nằm sấp xuống, uốn éo người mình trên người Lâm Hiên, không khỏi cọ xát tính khí của mình với phần dưới của người ấy, “Lâm Hiên… Ôm’ em đi… Hãy ôm’ lấy em đi…”Lâm Hiên không ngừng hôn lên nơi đã bị anh cắn ra thành dấu. Anh thở hổn hển nhưng vẫn kiềm chế và nhẫn nại. Anh biết bây giờ mình không được tỉnh táo cho lắm. Anh không muốn lần đầu tiên của Doãn Lạc lại là dưới tình huống khi anh không tỉnh táo, nhưng anh không thể kiềm soát bản thân được nữa rồi…Lâm Hiên thừa biết dù có thế nào cũng phải phát tiết một lần cái đã. Anh dứt khoát cởi thẳng quần ra, cắm tính khí của mình vào giữa hai chân cậu, bắt đầu thúc lên phía dưới của Doãn Lạc đã ướt sũng, dù đùi có bị ma sát kịch liệt đến thế cũng không thấy đau gì. Nhưng cậu không hài lòng với hành vi đã đến “cửa” rồi còn không chịu vào này của Lâm Hiên. Cậu đang định nhấc mông lên “ăn” thứ đó của anh thì bị Lâm Hiên ghìm về với vẻ hung hãn. Không phải cậu không đạt được khoái cảm, tính khí bị kẹp và đè giữa bụng của hai người, cùng với khoái cảm khi phần đáy chậu bị ma sát mãnh liệt đều khiến cậu sắp phát điên lên, nhưng cậu vẫn cố chấp muốn được người ấy đâm vào. Cậu nằm lên vai Lâm Hiên nức nở “Anh vào đi… Hãy đâm vào đi…”Câu trả lời của Lâm Hiên đó là ngăn môi cậu lại, trao cho cậu một nụ hôn Lạc hoàn toàn không kháng cự nổi, dần dà ngừng đấu tranh. Cậu bị tư thế như vậy kích thích đến mức bắn ra hai lần, cuối cùng là mệt lả đến độ ngủ mê Hiên cũng bắn ra một lần giữa hai chân Doãn Lạc xong thì xoay người ôm cậu ngủ. Người yêu hỡi, hãy "đánh dấu" em điTác giả Lạc Nguyệt ThiểnEdit Dú1. Anh là Alpha định mệnh của đời Lạc cáu kỉnh cúp điện phút trước, cậu vừa mới nổi cáu với một bác sĩ Alpha. Bác sĩ Alpha nọ lúc bình thường là một người rất uy nghiêm, vậy mà lại bị cậu mắng đến mức không dám cãi bảo gã là bác sĩ của bệnh viện nhà cậu cơ Lạc là một Omega. Từ năm mười sáu tuổi, sau khi tuyến thể phát triển hẳn, kỳ phát tình của cậu cực kỳ mất ổn định, thi thoảng cách một tháng cậu lại gặp phải kỳ phát tình, mà đôi khi suốt cả năm trời không hề có chút động tĩnh gì, chuyện này khiến cậu thấy phiền phức khôn cùng. Cha cậu, Doãn Thế An, là viện trưởng của một bệnh viện nổi tiếng, cũng là người có uy quyền trong giới y học hiện giờ. Vào năm mười sáu tuổi, cậu đã làm một chuỗi kiểm tra cơ thể tại bệnh viện nhà mình, song không phát hiện ra bất cứ điều khác thường nào, cuối cùng chỉ có thể đổ cho thể chất dị thường mà thôi. Đến năm nay khi cậu hai mươi tuổi rồi vẫn phải chịu đựng vấn đề kỳ phát tình không có quy luật cũng vì mới tuần trước, bác sĩ Alpha này đã đoán sai kỳ phát tình của cậu, hại cậu đang ở nước ngoài mà phát tình, dẫn tới bao sự náo loạn, suýt chút nữa đã gây họa lớn. Một Omega phát tình ở nơi công cộng, hậu quả không cần nghĩ cũng biết. May là trước khi xảy ra chuyện cậu đã chuẩn bị sẵn rồi, lần ấy ra nước ngoài có đưa bảo tiêu Beta đi cùng nên mới không xảy ra chuyện dù Doãn Lạc là Omega, sở hữu vẻ ngoài và dáng người nhu nhược của một Omega, song lại không hề có tính cách hòa nhã của một Omega chút nào. Từ trước đến nay, cậu luôn tự tin và ngạo mạn, bởi vậy chuyện lần này không gây ra ám ảnh về mặt tâm lý cho cậu. Nhưng không biết là có phải vì liên quan đến thể chất kỳ lạ hay không mà sự ảnh hưởng từ uy áp của Alpha đối với cậu nhỏ khôn cùng. Đó cũng là lý do tại sao Doãn Thế An lại yên tâm sắp xếp thuộc hạ của mình - một bác sĩ Alpha ưu tú nhất - đảm nhiệm bác sĩ trưởng của Doãn Lạc, chỉ là ông không ngờ ngay cả Alpha nhạy cảm nhất với chất dẫn dụ cũng không đoán ra được quy luật kỳ phát tình của con trai cưng nhà lần, hai lần còn có thể phòng tránh được, nhưng nếu lúc nào cũng phải giữ trạng thái cảnh giác thì khó đảm bảo sẽ không có những lúc sơ thể chất đặc biệt của con trai cưng, Doãn Thế An đã nghĩ hết mọi cách nên bây giờ, Doãn Lạc đang đứng trước cổng một bệnh viện khác, sắp phải đi hẹn trước để sắp xếp một buổi kiểm tra chất dẫn dụ. Nghe nói thiết bị ở đây là những dụng cụ tân tiến nhất từ nước ngoài, cả nước chỉ có một ở nơi đây bực mình và thêm cả chút không yên lòng nữa, khi bước vào bệnh viện thì không hề chú ý ở phía đối diện cũng đang có một người hoảng hốt, thất thần đi ngược về phía cậu.

người yêu hỡi hãy đánh dấu em đi